ĐỊA ĐÀNG Ở PHƯƠNG ĐÔNG tác giả: STEPHEN OPEPENHEIMER

Tin đăng trong 'Sách hay, tài liệu hay' bởi admin, Cập nhật cuối: 17/09/2018.

  1. admin

    admin Administrator Staff Member

    Tham gia :
    16/04/2018
    Bài viết:
    10.168
    Lượt thích:
    18
    Điểm thành tích:
    91.281
    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]

    ĐỊA ĐÀNG Ở PHƯƠNG ĐÔNG
    tác giả: STEPHEN OPEPENHEIMER
    Lê Sĩ Giảng, Hoàng Thị Hà dịch từ nguyên tác tiếng Anh: Eden In The East
    Hiệu đính: GS. Cao Xuân Phổ
    Sách dày 800 trang, bùa cứng
    150k bản fake
    "Cuốn sách này sẽ làm cho bạn phải suy nghĩ lại, và sẽ thay đổi những định kiến trên.
    Nhiều nghiên cứu gần đây cho thấy người Đông Nam Á có lẽ là một tộc người cổ nhất
    thế giới, và là tổ tiên của người miền Nam Trung Quốc ngày nay. Qua những dữ kiện dồi
    dào được thu thập một cách công phu từ nhiều ngành nghiên cứu khác nhau được trình
    bày trong sách, bạn đọc sẽ nhận thức rằng Đông Nam Á là nơi phát triển nền nông nghiệp sớm nhất, và có thể là quê hương của kỹ nghệ kim loại đầu tiên trên thế giới. Những kỹ
    thuật này đã được truyền đi khắp thế giới qua làn sóng di cư vĩ đại xuất phát từ Đông
    Nam Á. Những khám phá mà nói theo nhà khảo cổ học danh tiếng người Mỹ, Wilhelm G.
    Solheim II, làm cho người ta phải suy nghĩ lại vai trò và vị trí của người phương Tây
    trong quá trình tiến hóa của văn hóa thế giới, bởi vì có nhiều bằng chứng cho thấy một
    cách hùng hồn rằng Đông Nam Á (chứ không phải Trung Quốc hay Ấn Độ) có thể là nơi
    đã đặt một số nền tảng đầu tiên cho văn minh của nhân loại.

    Trước đây, Đông Nam Á là một lục địa nhỏ chạy dài từ miền Nam Trung Quốc và một
    phần đất của Ấn Độ ngày nay đến gần châu Úc. Vào thời đó, biển Đông, vịnh Thái Lan
    và biển Java là một vùng đất khô nối liền các khu vực của lục địa. Nói cách khác, phần
    đất phía Nam sông Dương Tử thuộc Trung Quốc ngày nay cũng được xem là một phần
    đất của Đông Nam Á cổ. Sau khi kỷ Băng hà chấm dứt khoảng 10.000 năm về trước,
    Đông Nam Á bị ngập bởi nước biển. Những vùng đất thấp của lục địa trở thành đáy biển
    Đông ngày nay, và những vùng cao phía Nam lục địa nay là các quần đảo thuộc
    Indonesia. Những vùng đất liền hiện nay thuộc Việt Nam, Campuchia, Lào, Myanmar
    (Miến Điện), Thái Lan và Malaysia. Do đó, Địa đàng ở phương Đông bắt đầu bằng một
    giả thuyết rằng nền văn minh Đông Nam Á cổ hiện nay đang nằm dưới lòng biển.
    (Khoảng 5 năm trước đây, người ta phát hiện một số công trình xây cất, tòa nhà được
    kiến trúc rất độc đáo dưới lòng biển thuộc Đài Loan). Giả thuyết này có nhiều cơ sở khoa
    học mà chúng ta sẽ thấy trong sách.

    Người Tây phương, dẫn đầu là người Bồ Đào Nha, bắt đầu biết đến Đông Nam Á từ thế
    kỷ 16, khi họ đến đây và thành lập những trạm tìm kiếm hương liệu hiếm để buôn bán.
    Người Bồ Đào Nha trở thành độc quyền trong việc mua bán hương liệu (như hạt nhục
    đậu khấu, cây đinh hương, cây chùy... ) cả trăm năm liền. Đến đầu thế kỷ 17, Anh và Hà
    Lan dùng lực lượng hải quân của họ đẩy lui người Bồ Đào Nha, và lập các trang trại để
    bành trướng khai thác hương liệu sang khai thác cao su, trà (chè) và thiếc. Các đế quốc
    lần lượt xâm chiếm Đông Nam Á: Anh chiếm Ấn Độ và Miến Điện, Hà Lan chiếm đóng
    Java và Sumatra ở Indonesia, Pháp thì chiếm đóng Việt Nam, Campuchia và Lào, một
    vùng đất mà họ đặt tên là “Indochina”. (Qua cách đặt tên của thực dân Pháp, chúng ta
    cũng có thể thấy định kiến của người Pháp lúc đó xem ba nước Việt, Miên, Lào chỉ là
    phần phụ của văn minh Ấn Độ và Trung Hoa!) Chỉ có một phần đất duy nhất không bị
    thuộc địa hóa là Siam hay Thái Lan ngày nay. Năm 1858, trong khi người Pháp đã thiết
    lập ảnh hưởng của họ tại Đông Nam Á, một học giả tên là Henri Moubot tiến hành một
    cuộc thám hiểm khoa học vào các vùng đất liền Đông Nam Á. Những ghi chép trong cuộc
    hành trình này được ông sắp xếp cho xuất bản vào năm 1864 (sau khi ông qua đời) làm
    cho thế giới bắt đầu chú ý đến những di tích lịch sử quan trọng như đền Angkor phía Bắc
    Biển Hồ (Tonle Sap), lúc đó đang bị bỏ hoang và bị cây rừng bao phủ, nhưng qua kiến
    trúc hoành tráng và nghệ thuật điêu khắc độc đáo nó nói lên sự thịnh vượng của một
    nền văn minh tiên tiến. Song, Moubot chỉ ghi lại chi tiếtvà đề nghị nghiên cứu thêm,
    chứ không diễn dịch, những gì ông thấy. "
     
    Đang tải...

Chia sẻ trang này