Review Lắng nghe gió hát by Murakami Haruki

Tin đăng trong 'Review sách' bởi admin, Cập nhật cuối: 20/09/2018.

  1. admin

    admin Administrator Staff Member

    Tham gia :
    16/04/2018
    Bài viết:
    11.257
    Lượt thích:
    30
    Điểm thành tích:
    101.622
    [​IMG]

    Chắc chắn ta không cần phải giới thiệu về tác giả này rồi. Ông quá nổi tiếng trong giới văn học ngày nay và là ứng cử viên nhiều năm liền cho giải Nobel Văn học. ‘Rừng Na Uy’, ‘Kafka bên bờ biển’, ‘1Q84’ đã quá nổi tiếng với người đọc Việt Nam và trên toàn thế giới. Nhưng đó là một Murakami Haruki thông minh, tinh tế trong việc viết, một người đã ép bản thân vào khuôn khổ, khéo léo như người đi trên dây giữ vững hai đầu lý trí và cảm xúc. Tôi thích thú với một Murakami Haruki khác hơn, một Murakami Haruki thuần chất đầy cảm xúc, cảm hứng và ít lý trí. Một Murakami Haruki nảy ra ý tưởng viết tiểu thuyết trong một trận bóng chày, chỉ viết bằng sức mạnh của sự đam mê sau những giờ lao động vất vả tại quán bar và quên nó sau khi gửi đi thi như một sự giải thoát.

    ‘Lắng nghe gió hát’ là tác phẩm đầu tay của Haruki, một bước mở đầu quan trọng và chủ đề của tác phẩm cũng là chủ đề xuyên suốt các tác phẩm của Murakami Haruki sau này, đó là tình yêu, sự mất mát lạc lõng của một thế hệ con người. Bối cảnh tiểu thuyết diễn ra vào khoảng thời gian từ ngày 8 đến 28 tháng 8 năm 1970 kể về kỳ nghỉ hè của nhân vật chính và cậu bạn Chuột. Tác phẩm rời rạc phân mảnh như những lát cắt, nhảy từ chuyện này sang chuyện kia nhưng vẫn mang cho ta một cảm giác chung, cái cảm giác bứt rứt, lạc lõng và mất mát rất Haruki.

    Nhân vật Chuột trong tác phẩm là một nhân vật vô cùng thú vị, anh có nhiều điểm khác biệt nhân vật tôi nhưng lại mang cho ta cảm giác rằng anh là hình bóng mà Haruki muốn hướng đến, một tác gia không viết về cái chết cũng như tình dục, một người thoát khỏi những bi ai của thời đại hướng đến một điều gì đó cao hơn. Xuyên suốt ‘Bộ ba Chuột’ cộng thêm với tác phẩm ‘Nhảy, nhảy, nhảy’, nhân vật tôi luôn nhớ tới anh, đi tìm anh và ám ảnh về anh để rồi bất lực nhận ra rằng mình không bao giờ có thể vươn tới được hình mẫu lý tưởng ấy.

    Chẳng những thế trong tác phẩm đầu tiên của mình Haruki còn lo lắng cho số phận văn chương của bản thân. Ông mang hình mẫu một nhà văn thất bại đó là Derek Heartfield ra lo lắng cho số phận văn chương của mình, tự hỏi liệu rằng cuộc đời ông rồi có bi ai như vậy không? Cũng chính bởi thế hình ảnh của những người nghệ sĩ không may mắn cứ luôn ẩn hiện trong tác phẩm của ông, thậm chí còn nổi bật như trong “Người tình Sputnik” như sự đồng cảm, lo toan cho những người không đủ tài năng (trong đó có chính ông) đã thất bại theo đuổi con đường nghệ thuật vốn khắc nghiệt này.

    Bởi thế, hãy thử lần mò theo dấu thời gian, tìm về với một Haruki còn non trẻ, còn đầy tràn cảm xúc và băn khoăn, để rồi mê mẩn một lần nữa với những nỗi đau và sự mất mát.

    P/s: Đây là tiểu thuyết duy nhất của Haruki không miêu tả trực tiếp chuyện tình dục và câu quotes nổi tiếng: “If you only read the books that everyone else is reading, you can only think what everyone else is thinking.” đã được manh nha từ tác phẩm này rồi.

    Lãng Khách
     
    Đang tải...

Chia sẻ trang này