Review Thành trì by A.J. Cronin

Tin đăng trong 'Review sách' bởi admin, Cập nhật cuối: 09/06/2018.

  1. admin

    admin Administrator Staff Member

    Tham gia :
    16/04/2018
    Bài viết:
    11.692
    Lượt thích:
    38
    Điểm thành tích:
    105.365
    thành trì by AJ. Cronin.jpg

    Thành Trì, nếu xét về khả năng diễn đạt qua lời kể, qua câu văn, thì thiếu kịch tính, hay các đoạn sâu sắc đánh động tâm lí con người. Các cảnh gây xúc động trong truyện được miêu tả khá chung và khá... vội vã, truyện khá lê thê ở đoạn giữa còn khúc cuối thì lại đẩy đi quá nhanh, thắt gút được tháo vội, chưa có được giả đáp thích đáng. Tại sao Andrew phạm lỗi cũng nói là ít hơn, mà lại phải chịu trừng phạt lớn như vậy. Tại sao các nhân vật phản diện trong truyện vẫn còn sống nhởn nhơ, thậm chí còn quay lại cắn nhân vật chính một phát. Nếu khúc cuối Andrew tìm mọi cách để "phản đòn" một cách quyết liệt hơn, chẳng hạn tố cáo Ivory là một kẻ không bằng cấp, không xứng làm bác sĩ, quật lại câu chuyện cũ, tố cáo Gadsby là kẻ đạo văn, sống trên công trình nghiên cứu của người khác, cũng không xứng là bác sĩ. Khi hai kẻ không xứng là bác sĩ, thì không có tư cách tố cáo bác sĩ khác? Nhưng chắc nếu đưa những chi tiết như vầy thêm, sẽ tạo nhiều gượng ép, vì Andrew không phải là người ăn miếng trả miếng và lúc đó anh cũng bị xuống tinh thần nhiều. Nhưng nếu truyện có thêm một đoạn epilogue (có thể thấy trong phim) về việc phòng khám của ba người bạn hoạt động tốt ra sao, những tên lang băm ở London trừng phạt như thế nào, thì sẽ thỏa mãn hơn, ít ra là với mình.
    Sẽ có người nói rằng một cái kết mở như vầy là hợp lí, nhưng nếu nhân vật chính trải qua bao sóng gió mà chỉ được hưởng một hạnh phúc tàm tạm, còn kẻ ác vẫn nhởn nhơ trong đó, kẻ muốn quay đầu thì cũng chẳng mảy may, thành ra thật băng khoăn, trong tương lai khi Andrew gặp những kẻ ác khác và tiếp tục tranh đấu như vậy, rốt cuộc anh có chiến thắng được không? Trong suốt truyện toàn chỉ thấy người bệnh (ở mọi góc độ dù giàu hay nghèo) và bác sĩ chân chính như ông Page, Andew, Denny, chịu thiệt quá nhiều, và nhận lại, thật chẳng bao nhiêu. Đừng nói đó là cuộc sống nó thế, vì nếu cuộc sống là thế, ai còn muốn đấu tranh, khi mà cuộc chiến còn chưa đủ "hều vốn", trong khi chức phận của văn học là an ủi con người (như theo Fukuzawa Yukichi nhận xét trong khuyến học)
    Coi như mình là đứa quá đòi hỏi luôn phải có một kết cục đẹp đi vậy, nhưng nếu không như vậy, thì đó không chỉ tội lỗi với người vật, mà còn tội lỗi với cả nhân vật.
    Song bỏ hết những "sai sót" kể trên, Thành Trì, là một tác phẩm đáng đọc. Những ai làm ngành Y, đọc để xem mình đã sống đúng với chức phận của mình chưa? Những người không làm ngành Y, lại càng phải đọc, để hiểu rủi ro của nghề này, hiểu có nhiều loại bác sĩ cũng như xã hội này có nhiều thể loại người. Bác sĩ tạm cho là lấy từ lớp người thông minh mà ra, nhưng thông minh không đồng nghĩa nhân ái, và nếu có gặp phải lang băm, đừng vơ đũa cả nắm, đừng đánh đồng ngay toàn bộ ngành Y là tệ bạc. Thật sự nếu mọi người cả trong giới Y và ngoài giới Y đọc Thành Trì, thì cần gì báo đài phải đưa tin yêu cầu mọi người thông cảm ngành Y, ngành Y thông cảm người bệnh này nọ chi, mọi chuyện sẽ tự tốt đẹp hơn rất nhiều. Hi vọng họ không bị độ dày cuốn truyện làm nản lòng.
    Cuối cùng, ý tâm đắc nhất tự rút ra: trong thời gian khó khăn phải kiên trì, trong lúc hạnh phúc phải cẩn thận. Khi bạn thành công, người ta sẽ bắt đầu moi móc quá khứ của bạn, nhưng cũng đừng quên anh hùng không hỏi xuất thân.
     
    Đang tải...
  2. admin

    admin Administrator Staff Member

    Tham gia :
    16/04/2018
    Bài viết:
    11.692
    Lượt thích:
    38
    Điểm thành tích:
    105.365
    Nhiều bạn ib hỏi review về cuốn "Thành trì"quá nên hôm nay mình sẽ viết dăm ba dòng."Thành trì" thu hút độc giả bằng những tình tiết hấp dẫn về mặt trái của nghề y và hệ thống y tế cũ của nước Anh.Nhân vật chính là Andrew Manson vừa tốt nghiệp đại học Y và tới Drineffy,1 vùng xa xôi hẻo lánh.Anh đến phòng khám của bác sĩ Edward Page làm phụ tá.Hàng ngày Andrew nhiệt tình đi đến nhà bệnh nhân khám bệnh.Một hôm Andrew đến phố Riskin thăm 1 em bé 9 tuổi bị sởi tên là Joey.Mẹ em bé nói rằng em của Joey vẫn đi học do cô giáo Christine Barlow bảo kg sao.Anh bực tức đi tới lớp học cãi nhau với Christine và dọa là đi tố cáo cô giáo.Christine bực mình mời Andrew về.Từ lúc đó hình bóng của Cristine luôn ẩn hiện trong tâm trí Andrew.Lúc học ở trường y do hoàn cảnh khó khăn nên Andrew luôn phấn đấu dành học bổng chưa từng thích cô gái nào.Vậy tiếp theo câu chuyện sẽ thế nào?
     

Chia sẻ trang này